| Đăng nhập qua LiketLy 

Đăng tại Blog của yeunghethuat - Tự sự
06/11/2014 07:33:22
viet Nghiệp Viết - P2

Như bất cứ một người yêu văn nào, đầu tiên nó viết cho chính nó sau đó nó viết để tìm kiếm sự đồng cảm từ những người xung quanh. Và nó cũng tập tò viết những câu chữ đầu tiên theo đúng những suy nghĩ của nó.

Các bài viết khác
"Nắng chợt tắt khi một màn mây che khuất cuối trời... Và.... sẽ một cơn gió lạ nhẹ thổi qu..
Không biết tự lúc nào thói quen uống café đã ngấm vào máu nó. Từ rất lâu thú vui uống café suy ngẫ..
Tui đã từng nghe ai đó nói “ cuộc sống là những vòng quay, cũng giống như đi xe đạp vậy, qua..
TẢN MẠN VỀ NGHIỆP VIẾT Có ai đó từng nói nếu bạn đọc nhiều, nghe nhiều, sống nhiều bạn sẽ viết ..

Thế rồi, những trang nhật ký ra đời, nó viết như thể chưa bao giờ được viết, nó viết hằng ngày. Mọi chuyện cũng không có gì đặc biệt bởi lẽ nó chỉ ghi lại những chuyện thường ngày, những dòng suy nghĩ vụn vặt về con người, cuộc sống xung quanh nó.

Nó chọn viết như một cách giải tỏa, thõa mãn khát khao những gì nó nghĩ, những suy nghĩ ẩn sâu trong nó. Có đôi lúc vì tế nhị, vì ngại, vì khó bày tỏ, vì tránh gây những xích mích không đáng có mà nó dùng ngòi viết như một cách phơi bày mọi ngóc ngách trong tâm hồn mình.

Trải qua khoảng thời gian dài khi phong trào văn chương rộ lên những kiểu văn phong của teen, ngôn ngữ văn chương như bị tha hóa và nó cũng dần dần ít viết hẳn. Nó thu mình vào, nó không viết nữa, những suy nghĩ, tình cảm của nó chôn chặt sâu trong lòng và dần dần lụi tắt và văn chương nó cùn dần.

Nó không nghĩ nó sẽ lại cầm viết lần nữa, thế nhưng đúng là cái nghiệp nó lại tiếp tục cầm viết. Cấp 3 nó vẫn tiếp tục học chuyên văn nhưng niềm yêu thích văn chương không còn được như xưa. Nó uể oải lết thết trôi qua ba năm chuyên văn .

Thế rồi ra trường, cái nghiệp lại tiếp tục theo đuổi nó, nó lại dính chặt với con chữ như hình với bóng, không làm PR thì nó làm dịch thuật và giờ đây nó lại tiếp tục ngồi gõ từng dòng từng dòng như một cách trải lòng về nghiệp cầm viết.

Trải qua những khúc ngoặt cuộc đời, tâm hồn nó trở nên chai sạn, nhuốm màu u tối và nó muốn giữ lại những mảnh u ám đó cho riêng nó mà thôi. Nó thu mình, khép nép như một cách bóng vật vờ đứng bên lờ cuộc sống. Nó còn trẻ mà nhưng mà sao tại sao nó lại suy nghĩ tiêu cực đến thế? Thế rồi nó lại cầm cây viết lên để thoát khỏi hiện thực tù túng, để được tách mình ra khỏi cái cuộc sống đầy bon chen, xô bồ, đầy rối ren này.

Đôi lúc đọc được bài viết hay, một chia sẻ ý nghĩa, trong nó lại dấy lên một cảm giác khó tả. Nó lại muốn cầm viết và cứ thế những dòng chữ cứ tuôn ra tuôn ra. Khao khát được nói lên những điều mình suy nghĩ nhiều bao nhiêu thì ngòi bút của nó lại được trút ra nhiều bấy nhiêu. Bỏ viết một thời gian, đôi lúc nó cảm thấy bất lực khi không thể diễn tả và sắp xếp những câu văn ấy.

Thay chữ, đổi đời. Bao nhiêu điều muốn nói với cuộc đời này. Bao nhiêu bức xúc. Bao nhiêu nguồn cảm hứng từ phim, sách, cuộc đời tươi đẹp xung quanh bấy lâu dồn nén, nó cố gắng đẩy ra hết. Trong nó vẫn nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng một lúc nào đó, ngọn lửa “muốn viết” và “phải viết” âm ỉ cháy trong tôi bấy lâu sẽ bùng sáng. Ai đó đã nói rằng: “Nếu bạn có đam mê trong tim, nó sẽ không bao giờ lụi tắt.” Liệu có được như thế chăng?




Thêm Lời Bình


Mã Xác nhận
Làm Tươi

Nghiệp Viết - P2 9 out of 10 based on 594 ratings. 6 user reviews.

Đăng nhập