Hình đại diện của thành viên
By dinhthanhvan
#141 Định nghĩa lạm phát được nhiều người chấp nhận là sự gia tăng liên tục của giá cả cả chung. Tuy vậy vẫn có nhiều ý kiến bất đồng cho rằng lạm phát là do phát hành tiền quá mức vì vậy chỉ gọi là lạm phát khi mức giá chung tăng do tăng mức cung tiền. Những ý kiến cho rằng một cú sốc từ phía cung hay cầu cung làm ảnh hưởng đến giá như tăng tiền lương hay tăng giá cả hàng nhập khẩu nó sẽ làm tăng giá cả chung nhưng thực sự đó không phải lạm phát. Để xác định trong nền kinh tế có lạm phát hay không thì khi phân tích xu hưóng của mức giá cả chung phải loại bỏ các yếu tố kia.

Phân tích trong dài hạn nhưng lập luận trên không có gì là mâu thuẫn. Về lý thuyết mức giá chung tăng là do tổng cung giảm hay tổng cầu tăng. Tổng cung giảm có thể do trình độ khoa học kỹ thuật, cung lao động giảm hay tăng giá các yếu tố sản xuất. Nhưng tổng cung giảm không làm tăng giá liên tục trừ khi chúng được tiếp ứng bởi NHTW cung ứng tiền liên tục. Tương tự, tổng cẩu tăng có thể là do tăng chi tiêu của chính phủ, giảm thuế hay tăng cung tiền. Việc tăng chi tiêu và giảm thuế của chính phủ là có giới hạn chính vì vậy nó không thể làm tăng giá liên tục chỉ trừ khi sự thâm hụt ngân sách được bù đắp bằng cung ứng tiền liên tục.Trong trường hợp này chỉ có một yếu tố là không giới hạn đươc là suất tăng cung tiền. Do vậy có nhiều yếu tố làm tăng giá nhưng khi bàn đến lạm phát trong dài hạn thì các nhà kinh tế thường đề cập đến vấn đề suất cung tiền như là nguyên nhân của lạm phát.

Khi xác định nền kinh tế có lạm phát hay không, người ta quan tâm đến sự tăng giá chung chứ không phải sự giao động đột ngột của mức giá chung.

Lạm phát là mức giá chung tăng lên theo thời gian (là sự biến động của chỉ số giá tiêu dùng) .
Kết nối đề xuất:
Learn Synonym
Advertisement