Nội quy chuyên mục: Câu lạc bộ của những người yêu thơ
By kieu_lien215
#349992 Đảo? Đó là sự cô đơn giữa muôn trùng biển khơi

Tuyết trên núi cao! Đó là sự cô đơn giữa mênh mang trời biếc...



Lá vàng là sự cô đơn còn có sức để lượn bay

Tiếng vạc đêm sương là sự cô đơn còn kêu lên được...!



Thằng Cuội cung trăng là sự trừng phạt bằng cô đơn

Cuộc đời cung bay là sự may mắn cao sang dẫn đến niềm cô đơn tê tái



Vẫn còn vạn tiếng thở dài cô đơn của những người chồng, người cha sống cạnh vợ, cạnh con



Vẫn còn triệu lời cô đơn trong tình yêu trai gái...



Không gian cô đơn nhờ nhờ không màu sắc

Thời gian cô đơn khép một vòng vây rất chặt

Bàn tay cô đơn thương bóp nát chính trái tim mình

Bàn chân cô đơn thường dẫn ta đến với Thần, với Phật...



"Trăm năm cô đơn: làng Ma-côn-đô không còn dấu vết

Một thoáng cô đơn thôi, đủ cho tui héo úa cả tâm hồm

Hỡi trái đất, dẫu còn khổ đau, dẫu còn như giọt lệ

Xin đừng là giọt lệ của cô đơn...!

Nhà thơ Phạm Hổ


Lưu ý khi sử dụng

- Gặp Link download hỏng, hãy đăng trả lời (yêu cầu link download mới), Các MOD sẽ cập nhật link sớm nhất
- Tìm kiếm trước khi đăng bài mới

Chủ đề liên quan:
Kết nối đề xuất:
Đọc Truyện online