Sách chưa phân loại, sách kiến thức Ebook download miễn phí
Nội quy chuyên mục: - Hiện nay có khá nhiều trang chia sẻ Tài liệu nhưng mất phí, đó là lý do ket-noi mở ra chuyên mục Tài liệu miễn phí.

- Ai có tài liệu gì hay, hãy đăng lên đây để chia sẻ với mọi người nhé! Bạn chia sẻ hôm nay, ngày mai mọi người sẽ chia sẻ với bạn!
Cách chia sẻ, Upload tài liệu trên ket-noi

- Những bạn nào tích cực chia sẻ tài liệu, sẽ được ưu tiên cung cấp tài liệu khi có yêu cầu.
Nhận download tài liệu miễn phí
By gau_bong484
#681217

Download Ebook Điểm tựa của niềm tin miễn phí





Cô tin ở các em
- Bích Chi
Theo Cuttier-CutHands
 
“Không có niềm hạnh phúc nào êm dịu bằng lòng yêu thương giúp đỡ những
người mà hoàn cảnh đã đưa họ đến gần với trái tim ta.”
 
Chẳng bao lâu sau ngày tốt nghiệp đại học, tôi được nhận vào giảng dạy tại một trường trung học. Thế là vào buổi sáng thứ Hai dịu mát của một ngày đầu thú, tôi đến lớp, mang trong tim cả một bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ.
 
Nhưng những gì tôi thấy ở lớp tôi chủ nhiệm ngày hôm đó đà thật sự dội một gáo nước lạnh lên tôi. Đón chào tôi không phải là những khuôn mặt hiền lành, tươi tắn như tôi vẫn mong đợi, mà là một cảnh đánh nhau.
 
Một cậu bé tay cầm một khúc gỗ gãy dí vào mặt một cậu bạn khác, bộ dạng
hung tợn:
 
- Mày mà còn đụng tới tao lần nữa thì đừng có trách nghe chưa?
 
- Mày tưởng tao sợ mày à? - Cậu bé kia cũng không chịu thua, đỏ mặt tía tai sấn sổ bước tới.
 
Tôi vội vàng chạy đến ngăn không cho cuộc chiến xảy ra. Giờ thì cả lớp không còn quan tâm đến chuyện đánh nhau nữa, mà cả 14 cặp mắt đổ dồn về phía tôi.
 
- Cô là cô giáo mới các em hãy giải thích chuyện gì xảy ra đi! - Tôi nói, cố
giấu vẻ bối rối, không tự tin của mình.
 
- Chúng em chỉ đùa thôi mà! - Thằng bé vứt thanh gỗ gãy xuống cuối lớp, nhìn tôi với nụ cười. Tất cả học sinh của lớp đều giương mắt nhìn tôi ánh mắt không chút thân thiện. Đang lúc bối rối không biết phải xử lý thế nào thì một thầy giáo bước vào. Một cách đầy quyền uy, anh bảo bọn trẻ hãy ngồi xuống, im lặng và làm theo những gì mà cô giáo mới của chúng - là tôi - yêu cầu. Tôi cảm giác mình bất lực.
 
Tôi cố lấy hết nhiệt tình dạy cho kịp giáo án, nhưng đáp lại là những đôi mắt hay hờ hững, không chú ý đến bài học, hay nghi ngờ,dò xét. Suốt buổi học gần như chỉ có một mình tôi nói. Bọn trẻ không hề hưởng ứng chút gì với bài giảng của tôi.
 



Để DOWNLOAD tài liệu, xin trả lời bài viết này, mình sẽ upload tài liệu cho bạn ngay

Tóm tắt nội dung:

êm ái khi chúng tui chạy xuống đường phố. Ông Conti thì buồn nhưng tui thì không thể nào vui hơn được nữa!
Chúng tui đỗ xe trong con đường nhỏ của nghĩa trang rồi cùng đi lên ngọn đồi đầy những bông hoa khô héo và úa tàn. Ông lặng lẽ đi lấy nước, tưới cho nhưng cây hoa trên ngôi mộ đơn sơ của vợ mình rồi ngồi xuống, im lặng. Ông ngồi như thế rất lâu.
Hình ảnh người bạn lớn rủa tui in trên nền trời u ám, vàng vọt rủa ngày hôm
đó mới đơn độc và buồn bã làm sao!
"Jack, bây giờ ông cháu mình đi giải trí một chút nhé'! Chúng ta cùng ghé qua sân gôn và cùng chơi một lát, cháu thấy thế nào?" - Ông nói khi chúng tui quay ra xe.
Còn gì vui sướng bằng nữa chứ! Mắt tui sáng lên đồng ý. Bánh xe kêu lạo xạo khi chúng tui đi qua con đường sỏi đá rời khỏi nghĩa trang - một nỗi buồn kinh khủng. Đến sân gôn, ông Conti mua một giỏ banh và lựa ra 2 cây gậy tốt nhất. Đó cũng là lần đầu tiên tui khám phá ra ông quả là một người đánh gôn cừ khôi. Chiếc gậy trong tay ông vùng lên theo một vòng tròn lớn, đập vào quả bóng nhỏ màu trắng làm nó bay qua cột mốc 200 mét, 250 mét và cuối cùng rớt xuống mặt cỏ mượt ở cột mốc 300 mét trước con mắt kinh ngạc lẫm ngưỡng mộ của tôi.
"Được rồi, Jack, bây giờ đến lượt cháu đấy!"
tui cố đánh quả bóng đi xa nhưng không thể. Thế là thời gian còn lại của buổi chơi, ông nhẫn nại chỉ cho tui thế đứng hợp lý và cách cầm cây gậy gôn đúng cách. Những giây phút ấy thật tuyệt vời. Các cuộc viếng mộ và ghé lại sân gôn diễn ra hàng tuần sau đó. tui luôn chờ đợi những chuyến đi thú vị ấy và đếm lùi từng ngày cho đến chủ nhật.
Ông Conti có dăm ba mỏ đá. Ông đã ký hợp đồng với chính phủ và nhưng con đường được rải nhựa hay lát sỏi thường là bằng đá từ những mỏ này. Suốt mùa hè, tui là vị khách thường xuyên trong những chuyến công đu đây đó của ông. Ống chỉ dạy cho tui nhiều điều, cả bằng lời nói và bằng chính cách sống của mình. tui thấy ông ôm hôn người đàn ông bị mất con. tui thấy ông đặt 200
đô la vào lòng bàn tay của một thanh niên trẻ không có tiền để tổ chức lễ cưới
với người mình yêu. Ông giảng giải lẫn khuyên nhủ một người công nhân già
đang bất mãn nên chăm lo cho người vợ đang chết dần chết mòn vì bệnh lang y của mình. Thấy một đứa trẻ chơi trước lều của những người công nhân, ông Conti, với thân hình nặng nề, củng cố đi bộ đến tận nơi chỉ để xoa đầu âu yếm và cho nó gói kẹo. Mọi người đều rất yêu mến và kính trọng ông. Còn với tôi, ông vừa như một người bạn, một người thầy lại vừa là một người ông đáng kính.
tui biết thế nào là nỗi đau mất đi người mình yêu quý khi ông Conti đột ngột qua đời. Khi đó, tui vẫn còn rất nhỏ. Đó là cú sốt tinh thần đầu tiên trong đời tôi. Quá buồn bã và suy sụp, tui nằm cuộn tròn trên gác xép, khóc như mưa khi đoàn xe tang đưa tiễn ông chuyển bánh. Từ đó căn nhà của ông trở nên lạnh lẽo và buồn thảm. Lũ chim cũng đã bay đi chốn khác.
Lời tạm biệt cuối cùng của tui với người bạn lớn thân thiết của mình là khi một người con của ông từ phương xa về mở cửa ga-ra và lái chiếc Buick đi mất. Nhìn chiếc xe đen bóng, oai vệ khuất dần trong ánh nắng, mắt tui đẫm lệ. tui nhớ ông biết bao.
Những tháng ngày thơ ấu được sống bên ông Conti thực sự đà trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao trong suốt hành trình xa thẳm của cuộc đời tui sau này.
- Nguyễn Vũ Hưng
TheoA Neighbor I’ll Never Forget
Những vết cắn trong đời
Mẹ tui bỏ đi năm tui 15 tuổi. Đó quả là một cú sốc lớn trong đời tui nhưng tui vẫn trụ vững, mặc cho nỗi đau âm ỉ cháy trong tim, không lúc nào nguôi. Nhưng khi bị bạn trai phản bội, tui không còn trụ được nữa. Nhìn bề ngoài, không ai có thể biết được trái tim tui đang rỉ máu.
tui vẫn là một học sinh trung học gương mẫu, như đã luôn luôn như thế rồi luôn ở trong tốp dẫn đầu lớp. Mấy tên con trai lóp trên thường gửi thư làm quen với tui và tui dễ dàng đạt điểm xuất sắc trong hầu hết các môn học ở lớp. Ai cũng cho rằng tui là một người may mắn, chẳng phải kiếm việc làm thêm sau giờ học và tui có thể theo học một trường đại học danh tiếng sau khi tốt nghiệp trung học. Nhưng liệu có đứa bạn nào của tui phải chịu cảnh đơn độc như tui không? Có ai thèm để tâm xem tui suy nghĩ như thế nào? Cha tui chỉ biết có công việc. Cha luôn mỉm cười và xoa đầu tui nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó. Cha không hề biết tui cần nhiều hơn thế, cần được cha hỏi thăm, được cha lắng nghe, để tui có thể trút hết nỗi lòng...
Cha nói với tui rằng mọi việc đều tốt. Cha muốn tui luôn tươi tắn và bình
thản, đừng suy nghĩ gì nhiều về chuyện của mẹ. Cha báo tui rằng tui đừng quan tâm đến chuyện gì cả. Nhưng vấn đề là tui vẫn cứ bận tâm đến những chuyện
quanh tôi.
tui hay nghĩ về chuyện mẹ bỏ đi, việc bị bạn trai phản bội, và tui chẳng thể chia sẻ cùng ai nhưng chuyện ấy. tui quan tâm đến mọi chuyện - và thấy. tui không bao giờ chia sẻ những cảm giác này với bạn bè, vì thật tình, tui cũng chẳng có ai là bạn thân. các bạn cùng lớp luôn nghĩ tui là một đứa thật hạnh phúc và được mến mộ ở trường. tui lớn lên trong một khu phố mà ở đó những bãi cỏ luôn được cắt tỉa gọn gàng và quà tặng cho tuổi 16 của những đứa trẻ như tui luôn là một chiếc xe hơi bóng loáng.
Vào những đêm khuya, nằm một mình trong bóng tối, tui thích thú cảm nhận nỗi đau và sự lạnh lẽo lan dần trên da thịt mình. tui muốn sắp xếp lại những cảm xúc đang vỡ nát lộn xộn trong lòng thành một đường dài gọn gàng trên cánh tay phải, một đường vòng quanh mắt cá chân, để giải phóng những hình bóng kỳ dị đang la hét bên trong tôi.
tui cần đến sự trợ giúp rủa một cái kéo. tui dùng nó như một cái tuốt no vít, vặn chặt những con đinh ốc là những đau đớn trong tui và giữ cho chúng nằm im để trước đám đông, tui sẽ không phải khóc hay nói về những nỗi đau và sự đơn độc mà tui đang phải gánh chịu.
Với mỗi vết cắt ấn sâu vào da, tui cảm giác nhẹ lòng vô cùng. tui không khóc mỗi khi tui đau đớn hay tuyệt vọng. Thay vào đó, tui tự cắt vào cơ thể mình. Những cảm giác phức tạp, lộn xộn trong tui được giải toả bằng cảm giác đau đớn trên da thịt chứ không phải bằng những giọt lệ từ mắt. Bất cứ khi nào tui cảm giác trống trải, mỏi mệt và bất cứ khi nào nhìn thấy bộ mặt đáng ghét rủa mình trong gương tui lấy kéo cắt vào da thịt mình. tui ấn mạnh mũi kéo cho đến khi da thịt bầm tím, để biết rằng tui vẫn đang thở tim tui đang đập và tui vẫn đang sống.
Việc này giúp tui cảm giác an toàn. tui không thể thoát khởi sự mong muốn được trải qua cái cám giác đau đớn về thể xác. Thực vậy nó không làm tội đau, mà ngược lại tui cảm giác bình an. tui như tìm thấy chỗ trú cho tâm hồn mình với những nhát kéo thâm bầm trên da. Thế giới dường như chậm lại, và những vết cắt giúp tui trấn tĩnh và cảm giác bình yên lạ lùng:
tui mặc áo tay dài để che giấu những vết bầm, nhưng thỉnh thoảng tui vô tình để lộ chúng ra ngoài. Nếu có ai đó hỏi, tôi...

Lưu ý khi sử dụng

- Gặp Link download hỏng, hãy đăng trả lời (yêu cầu link download mới), Các MOD sẽ cập nhật link sớm nhất
- Tìm kiếm trước khi đăng bài mới

Chủ đề liên quan:
Advertisement
Kết nối đề xuất:
Nơi này có anh English Lyrics
Synonym dictionary
Advertisement
Advertisement