| Đăng nhập qua LiketLy 

trả lời
  • đúng là trong trường hợp này người có lỗi là cha mẹ.

    cuộc sống con người ko phải ở trình độ, bằng cấp. mà quan trọng là tình cảm của hai người thật sự chân thành.

    cuộc sống ko có ai hoàn hảo, và cũng dừng tự đặt ra quá nhiều mục tiêu lớn như vậy.

    nếu làm như vậy thì rất khó tìm cho con gái mình 1 người bạn đời tốt.

    hãy để chúng chăm lo cho cs của riêng mình, như vậy chúng mới biết quý giá. việc bây giờ là hãy để người con tự quyết định chuyện tc của mình. hãy chọn người biết cách cư xử trước sau. đó là người con rể tốt nhất.

    Trả lời bởi leanh9a1vip
    ăm trước
    0 0
  • Câu trả lời được chấp nhận

    "Bố tôi sinh ra trong một gia đỉnh buôn bán thời Pháp thuộc. Được học hành tử tế , có trình độ học vấn cao,tham gia cach mạng, nên sau Cách mạng được trưng dụng, có chức vụ nên được tiếng cho cả gia đình và dòng họ.

    Năm 85 sau 5 năn Đại học ra trường tôi vào làm tại một cơ quan ở Hà nội và tình cờ quen anh, anh là nhân viên cùng cơ quan. Gia đình bố mẹ anh sống ở ngoài đê sông Hông làm nghề đánh cá. Gia đình cố gắng hết sức nhưng anh cũng chỉ học được hết Trung cấp và xin vào cơ quan làm tạp vụ. Lúc đó chúng tôi đến với nhau không hề nghĩ đến học vấn khác biệt, tôi mới đi làm còn anh đã làm mấy năm trong cơ quan rồi, cùng là nhân viên chẳng có khác biệt. Sau 4năm làm việc, vì có học vị Đại học tôi được cân nhắc gữi các chúc vụ khác nhau trong cơ quan và sau đó tôi được điều lên Bộ làm việc. Thòi gian này cũng có những lời qua tiếng lại vê tình yêu của chúng tôi mà người ta cho là khập khiễng. Gia đình tôi cũng vậy, còn cho là không môn đăng hậu đối khi tôi và anh cùng có ý kiến xin được xây dựng gia đình và tìm mọi cách để găn cản. Với nỗi buồn không đến được với nhau tôi và anh đã cùng thề không lấy ai hết ,đành ở vậy. Những năm tháng sau đó chúng tôi luôn sống trong đau khổ vì sức ép của gia đình vì con gái có thì, anh cũng bị gia đình ép lấy vợ vì dần dần đã có tuổi mà chua có con cho ông bà và sao cứ phải trung thủy với cái tình yêu không có kết quả đó. Mặc dù vậy chúng tôi vẫn yêu nhau, bạn bè thân thiết coi chúng tôi là "vợ chồng"

    Năm 2001 sau một lần ốm nặng trong một cuộc họp gia đình, bố tôi cho phép anh cùng tham dự. Bố tôi nói rằng ông không ngờ rằng tình yêu của chúng tôi vững vàng đến như vậy, sau đó bố tôi tuyên bố làm tất cả những gì chúng tôi yêu cầu, để chúng tôi được cưới nhau. Bao nhiêu tức giận gia đình trong tôi đã biến thành nước mắt vui sướng .

    Cuối năm 2002 , sau 17 năm, sự chung thủy của chúng tôi được đền đáp bằng một bé gái.

    Đén nay ở cái tuổi ngoài 50, người khác đã có cháu gọi bằng ông. vậy mà con tôi chưa lên 10.Có ngườ đùa vui nói Cha già con cọc, Chồng tôi vẫn cười vui : Tình yêu là thế, sẵn sàng chấp nhận."

    Mối tình của tôi rất may không kết cục như của con gái hai bác.

    Về chuyện của hai bác.Theo tôi hai bác có lỗi tronh chuyện này, mặc dù hai bác chỉ mong tốt cho con gái

    NHƯNG anh chàng người yêu con gái hai bác chẳng đấu tranh cho tình yêu của mình mà trả lời bằng cách đi lấy người khác thì đâu có xứng đáng với tình yêu của con gái hai bác nữa.

    Theo tôi hai bác phải chủ động xin lỗi con gái về vấn đề đã qua, hai bác đã làm mất lòng tự trọng của anh con dể tương lai. Và trong tương lai hai bác cần chấp nhận tình yêu và hạnh phúc mà con gái hai bác tự lựa chọn.

    Trả lời bởi lqd03a2longan
    ăm trước
    0 0
Những câu hỏi tương tự
Câu hỏi từ Thể loại Gia đình