| Đăng nhập qua LiketLy 

trả lời
  • -Ít ai cảm thấy dễ dàng ,nhất là các nước phương Đông (quan hệ thứ bậc ,tuổi tác ; cách xưng hô ,cư xử ,....là rất rõ ràng ) .Sự phân chia ngôi thứ là một nguyên nhân dẫn đến sự ngại ngùng .

    -Nhắc đến tâm sự ,thường là chuyện tình cảm .Mà đã là tình cảm thì dù có hiểu nhau đến mấy cũng rất khó ,đặc biệt lại còn có sự khác nhau về thế hệ ,quan điểm .Tại sao bạn bè đồng trang lứa lại dễ tâm sự ? vì ở độ tuổi ,thời kỳ ,nhịp sống ,sự trưởng thành tâm sinh lý là gần giống nhau nên dễ dàng hơn .

    -Mặt khác ,ở VN ,chế độ phong kiến mới chấm dứt ,ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến tư tưởng của các bậc phụ huynh .Khi bé thì tâm sự như cha mẹ với con cái ,khi lớn thì lại như thế hệ trước với thế hệ sau ,hoặc nhiều lúc lại phải như 2 người đàn ông ,2 người phụ nữ với nhau.....Điều này thì chưa có nhiều người thế hệ trước kịp thay đổi tư duy.

    -Một nguyên nhân khác là thế hệ trẻ có ham muốn tự chứng tỏ ,trong khi nhiều cha mẹ không sát sao ,chăm lo đúng mức ,thường chỉ chú trọng cuộc sống vật chất.....dần dần phó mặc những vấn đề khác của con cái cho xã hội....nhất là vấn đề định hướng và lối sống .

    Bản thân tôi rất ít khi tâm sự với cha mẹ ,tôi thích tự giải quyết vấn đề từ bé .Mặt khác tôi sống lạc quan nên cũng ít gặp suy tư về tinh thần ,tình cảm .Tôi nghĩ ,tâm sự không nhất thiết phải ngồi chuyện trò ,đôi khi chỉ cần vài câu gợi ý ,theo dõi cử chỉ thái độ ,biểu hiện cảm xúc..... là đã có thể đưa ra những lời khuyên rồi .Còn những bậc phụ huynh ,chẳng phải nói cũng biết họ thường không nói ra khó khăn của mình cho con cái nghe ,một phần vì sợ chúng phân tâm ,một phần vì nghĩ chúng chẳng giúp được gì do kinh nghiệm sống còn quá non nớt .

    Nhưng tôi nghĩ ,trong tương lai có lẽ tình hình sẽ khác .

    Trả lời bởi minhnguyenjc
    ăm trước
    0 0
  • Tớ chưa bao giờ tâm sự với mẹ, bố lại càng không. Bố mẹ có hiểu tớ đâu. Đôi khi tớ kể chuyện cho mẹ, dường như không có lỗi mà mẹ cứ cố tìm lỗi mà chê trách. Với lại người lớn cách xa tuổi tớ quá, chẳng hợp gu. Nếu tớ làm mẹ, tớ sẽ hiểu con mà hay tâm sự, giúp nó giải quyết rắc rối. Đằng nào thì tớ cũng là học sinh, cùng chịu "hình phạt tuổi thơ" nên hiểu nhau là cái chắc.

    Trả lời bởi net.princevn
    ăm trước
    0 0
  • Thành thực mà nói, mình nghĩ nếu ko tâm sự với ba mẹ thì khi có chuyện ba mẹ cũng sẽ ít khi nói ra với bạn. Nói chuyện, tâm sự là 1 cách để đưa con người đến gần nhau hơn. Mặc dù ba mẹ là người thân thiết nhất với mình, nhưng khi lớn dần, khoảng cách giữa ba mẹ và con cái dường như cũng lớn lên theo. Chính vì vậy mà mình nghĩ trò chuyện sẽ giúp quan hệ gia đình gắn bó, thân thiết hơn.

    Bản thân mình thì tuỳ chuyện mới có thể tâm sự đc. Có những chuyện thật sự là ko phù hợp để kể cho ba mẹ nghe, nhưng mình nghĩ ba mẹ mình hiểu điều đó và hoàn toàn thông cảm với mình. Ba mẹ biết mình cũng có cuộc sống riêng, cũng có những suy nghĩ riêng và ba mẹ tôn trọng điều đó. Những chuyện có thể nói thì mình đều nói ra hết, chẳng muốn giấu điều gì.

    Và cũng thật hay là khi mình lớn dần, ba mẹ mình hiểu và cũng chủ động tâm sự chuyện của ba mẹ nhìu hơn. Giúp đc gì hay ko thì mình chưa cần biết nhưng ít nhất thì mình cũng có thể đóng vai trò làm 1 người nghe để san sẻ tâm sự cùng ba mẹ và đó là niềm hạnh phúc nhỏ của mình.^^

    Chúc bạn vui.

    Trả lời bởi muathuvang2456
    ăm trước
    0 0
  • bất cứ chuyện gì tui cũng tâm sự với mẹ.....vì chuyện gì mẹ tui cũng hiểu...nên luôn đứng về phía tui.đó là điều tôi rất hạnh phúc...

    Trả lời bởi [email protected]
    ăm trước
    0 0
  • Lúc nhỏ thì có, còn khi lớn rồi thì ít dần đi và dường như không còn nữa bạn ạ.

    Mình còn nhớ lúc nhỏ, hễ có chuyện gì cũng về kể cho ba mẹ nghe, rồi hỏi này hỏi nọ. Nhất là với ba, trong nhà mình thương ba nhất mà, nên đi đâu 2 cha con cũng như hình với bóng, giống nhau như đúc, đến nỗi ba mua đôi dép mới nào là con gái của ba cũng phải có một đôi dép y chang như thế (tất nhiên là dép kiểu con trai luôn), con gái mà cứ bám theo ba riết để được ba chở đi dạo mỗi buổi chiều, để được nghe ba kể chuyện cổ tích mỗi buổi tối...

    Có lẽ khi còn nhỏ thì việc biểu lộ sự yêu thương cũng dễ dàng hơn, không cảm thấy ngượng ngùng khi con gái chúc ba ngủ ngon mỗi tối, đòi ba mua hay chỉ bảo cho con làm thứ này thứ khác, xin lỗi khi làm sai..Lúc ấy, ba mẹ và con thật gần gũi..

    Vậy mà khi mình lớn dần lên cũng đồng nghĩa là ba mẹ già đi, được đi học - với nhiều bạn bè, cuộc sống có nhiều điều khác lạ..đã cuốn hút mình ra khỏi vòng tay của ba mẹ lúc nào không biết. Mấy năm đi học xa nhà cũng là lúc tập cho mình sống một cuộc sống tự lập, không phải đau một tí lại có ba mẹ bên cạnh, không phải khó một chút lại kêu la..Dường như trong môi trường ấy, bạn bè lại là những người gần gũi, dễ tâm sự chia sẻ với mình hơn. Với ba mẹ, mình báo cáo việc học tập là chính, còn tâm sự chuyện tình cảm hình như là cảm thấy khó nói và không nói. Đến lúc đi làm cũng thế, mình chỉ kể, hỏi xin ý kiến, kinh nghiệm về công việc...Mọi thay đổi trong quan hệ ấy có lẽ là do bản thân mình mà thôi, mình ngại không muốn nói ra thì ba mẹ cũng tôn trọng việc đó, ba mẹ có khi biết chuyện của mình đấy, nhưng vẫn là người âm thầm đứng bên cạnh để động viên, giúp đỡ khi cần thiết.

    Có lẽ cũng có nhiều bạn trẻ giống mình phải không? nhưng dù thế nào đi nữa, các bạn có biết không - những lúc cảm thấy tinh thần suy sụp một chút - quay về với gia đình, với ba mẹ của mình, mình vẫn cảm nhận được đó là nơi bình yên nhất, ba mẹ luôn là người yêu thương mình nhất. Và chính sự yêu thương ấy - không phải lúc nào cũng thể hiện ra bằng lời - đã giúp mình vững vàng hơn trong cuộc sống.

    @hihi, bạn Tinahv lúc nào cũng có những câu hỏi ý nghĩa và sâu sắc..

    Trả lời bởi vitieu_bao5
    ăm trước
    0 0
  • tôi thì chưa bao giờ tâm sự với cha mẹ cả vì hơi ngại theo tôi thì những người bạn thân nhất dể dàng cho ta tâm sự hơn.còn chuyện cha me tâm sự với con cái thì cũng giống như trên thôi.cha mẹ giáo dục dạy bảo con cái gần gủi chăm sóc nói cho con nghe nhửng điều hay lẻ phãi...nhửng điều này khác với tâm sự vả lại chưa làm cha mẹ nên chưa biết

    Trả lời bởi cuocsong_tinhyeu
    ăm trước
    0 0
  • hình như đã lâu rồi tôi không có tâm sự với ai nhưng hiện giờ tôi đang có tâm sự có lẽ cha mẹ tôi biết

    Trả lời bởi lqd03a2longan
    ăm trước
    0 0
  • Việc tâm sự là bình thường, Vì bản tính tôi ko thích giấu diếm điều gì, và ít làm điều gì hổ thẹn lương tâm cả. Chỉ đơn giản vậy thôi !

    Trả lời bởi guardian_angel0209
    ăm trước
    0 0
  • Mình cũng muốn tâm sự vói bố mẹ, nhưng hai cụ đã khuất núi từ lâu. Hôm nào xuống ...suối vàng gặp các cụ, nhất định mình sẽ nói thật nhiều.

    Còn với các con ư ? Bố Ra chỉ có 2 cô con gái mà con gái lúc nào cũng ...yêu bố nhất nhà ! Bố con lúc nào cũng rộn rã tiếng cười ...( Mẹ thì chỉ cười ...mím chi Cọp ! )

    Trả lời bởi maybe_tell
    ăm trước
    0 0
  • nếu có con thì mới hiểu được tấm lòng của cha mẹ, vậy sao không rút kinh nghiệm để gần gũi bọn trẻ ? làm cho chúng sợ và ngại thì sao gần gũi chia sẻ được !

    còn ta nếu là đứa con cần phải suy nghĩ tại cha mẹ quá lo lắng hơn bất kỳ ai thì điều đó hại hay lợi ...

    Trả lời bởi minhladan9x_cntn
    ăm trước
    0 0
  • Tôi xa cha mẹ từ sớm nên vế thứ nhất đáng tiếc là không thể.

    Còn bây giờ tôi rất hay tâm sự cùng con cái. Các con thường ngại và e dè cho tôi biết những gì chúng nghĩ và thường phải mất rất nhiều công phu mới đoán ra và trao đổi được với chúng. Đôi khi gặp khó khăn không tự vượt qua được thì chúng chủ động đặt vấn đề và mọi chuyện kết thúc thường là tốt đẹp.

    Giá như thế hệ trẻ có thể cởi mở hơn nữa với thế hệ đi trước, nhất là đối với gia đình mình. Đây là vấn đề chung của xã hội. Do mối liên hệ giữa các thế hệ lỏng lẻo nên ý nghĩa và vai trò của gia đình Việt Nam đang dần mất đi vai trò của nó. Có lẽ đây cũng là một dao động nhất thời của thời kỳ quá độ, khi xã hội chuyển từ thời kỳ mang nặng tư tưởng phong kiến sang thời kỳ dân chủ. Biết thế nhưng vẫn rất áy náy.

    Thân mến!

    Trả lời bởi kiddung1985
    ăm trước
    0 0
  • Có chứ.

    Đó là điều hạnh phúc nhất trong gia đình tôi đó bạn,qua đó 2 thế hệ hiểu nhau hơn và thông cảm nhau nhiều hơn.

    Đối với con cái đó là sự tin yêu chúng dành cho bố mẹ và ngược lại bố mẹ mau chóng bắt được những thông tin quý giá để mình dễ uốn nắn và định hướng cho con cái tránh sai lầm.

    Trả lời bởi wait_there2000
    ăm trước
    0 0
  • co, nho Ma minh da coi tui minh nhu la ban vay , bay gio tui minh cung tap va thuc su ton trong cac con nhu la ban , gia dinh se vui ve ,hanh phuc hon nhieu lam !!

    Trả lời bởi vitieu_bao5
    ăm trước
    0 0
  • Câu trả lời được chấp nhận

    Rất khó và thường là không và mình nghĩ là do lỗi của ba mẹ mình. Ba thì còn đỡ (vì mình là con gái rượu mà) chứ với mẹ là không bao giờ. Các cụ thời đó không có thời gian để lo cùng con cái, không nắm bắt hiểu biết về tâm lý con trẻ, chẳng bao giờ cùng chơi cùng giỡn, chẳng biết mình cần gì, buồn gì... và cứ vậy từ từ mình thu mình vào cái vỏ sò không biểu hiện cảm xúc ra ngoài nữa. Chuyện tình cảm đôi khi cũng là do thói quen nữa. Có những lúc mình thèm muốn dc mẹ ôm hôn, hỏi han... và mình cũng thủ chủ động gần gũi mẹ nhưng sao khó quá. Mẹ suốt ngày túi bụi với bao bộn bề của cuộc sống sẵn sàng cáu gắt, quát tháo... và mình rất sợ cảm giác đó. Đôi khi mình hay gần gũi tình cảm với ba nhưng với ba thì cũng có cái giới hạn của nó.

    Còn với các con mình, vì từng thèm khát sự gần gũi tình cảm nên mình rất quan tâm tới các con, mình và các con luôn chơi giỡn vui đùa, 2 con mình đều là con trai nhưng mẹ con giỡn với nhau rất thoải mái, mình đi đâu, làm gì, suy nghĩ gì... mình đều cho các con biết (chẳng hạn như giờ này thay vì mình phải đi bắc cơm, nhưng mình nói mẹ thích 2 câu hỏi này, con làm giùm mẹ đi để mẹ trả lời cho xong, cháu nói con sợ mẹ luôn, nhưng vui vẻ làm giùm mẹ). Các con mình suy nghĩ gì, thích gì, định làm gì... cũng hỏi ý mẹ, coi mẹ là một người bạn thân nhất, hiểu mình nhất.

    Trả lời bởi Taryn
    ăm trước
    0 0
Những câu hỏi tương tự
Câu hỏi từ Thể loại Gia đình