| Đăng nhập qua LiketLy 

trả lời
  • Ngoài ra, theo tôi còn thêm sự hy sinh và phải biết tâm lý với con cái nữa.

    Trả lời bởi guardian_angel0209
    ăm trước
    0 0
  • Là vợ chồng như vậy rùi thì sẽ làm được cha mẹ lý tưởng thôi, bạn nhỉ.

    Trả lời bởi jenny.baovan
    ăm trước
    0 0
  • Thương cho roi cho vọt...

    Trả lời bởi nh0k_xj_zaj_y3u_b3_xjnhxjnh
    ăm trước
    0 0
  • - Tuy tôi không may mắn có con cái, nhưng đổi lại tôi rất tự hào rằng mình có rất nhiều người con tinh thần kể cả trên mạng Internet. Tôi không nghĩ rằng mình là người Cha tinh thần lý tưởng, nhưng để thấu hiểu quả là cũng không đơn giản chút nào, vì tôi phải hòa nhập hóa thân mình như lứa tuổi của chúng...

    - Chia sẻ với bạn mẩu chuyện nhỏ... vào khoảng năm 1998, khi xây dựng ở chợ Nacy phường cầu kho, những đứa trẻ lạc loài sống quanh đấy tầm tuổi từ 6 - 12 mưu sinh bằng việc bán vé số... có lẽ do thiếu tình thương của Cha Mẹ! mà các em rất quậy phá...điều đặc biệt là ở người lớn rất khó gần gũi với các em [có thể vì các em ăn mặc nhếch nhác dơ dáy]. Dạo đó, cứ hết giờ làm việc là tôi tìm vài đứa rồi ôm chúng, bắt chúng đi tắm như con của mình vậy! một việc rất đơn giản như vậy ban đầu cũng không hề dễ chút nào, vì các em rất ngại tiếp xúc người lạ "cho rằng là kiểu đạo đức giả". Tôi làm xây dựng ở đó chưa đầy 1 tháng tuy chẳng giúp ích được gì cho các em, tôi bèn khuyến khích một số em vào cô nhi viện ở Gò Vấp. Chỉ tiếc rằng tôi bị đuổi việc [vì người chủ nghi ngờ rằng tôi có hành vi kích động các em quậy phá công trình!], do đó ý tưởng đưa hết các em vào nhà chung chỉ hoàn thành 1 nửa (...).

    Gần 10 năm sau, tình cờ một trong số các em đã gặp lại tôi [tất nhiên là tôi không thể nhớ được các em nay đã lớn], và nói " người lớn thật khó hiểu, tại sao nói thương mà chẳng bao giờ biết ôm chúng vào lòng ?"...

    Có con là hạnh phúc biết ngần nào... thấu hiểu, biết răn đe đúng nơi đúng lúc, biết vị tha...

    Anh sẽ không mở toang cửa nữa e rằng ở phía sau có một thằng bé con đang ngồi xổm chơi

    Anh sẽ ít nhìn trời mà luôn luôn phải ngó xuống chân để đừng đạp lên thằng bé con của anh

    Anh sẽ không lấy đầu gối để đóng ngăn kéo, sợ có những bàn tay nhỏ nhỏ, bạ đâu cũng thò vào.

    Làm bất cứ điều gì anh cũng làm từ từ, cẩn thận…

    Anh sẽ không được ngủ kĩ và hơn nghe thấy có tiếng thở dài là lo ngay ngáy rồi!

    Anh không thể nghe thấy một tiếng kêu mà trống ngực mình đập thình thình rồi tự hỏi, biết đâu là tiếng kêu làm cho anh sợ cả đời

    Anh sẽ không châm lửa mà quên rằng lửa bỏng

    Anh sẽ không đặt tách café ngay cả góc bàn

    Anh sẽ dập tắt cẩn thận những mẫu thuốc lá của anh

    Anh sẽ ít chơi đồ cổ và dẫu có thích thì cũng phải chơi lén!!!

    Anh sẽ không ăn kẹo mà không nghĩ tới cái miệng xinh xinh kia nó cũng thèm kẹo như anh

    Anh sẽ không nói năng quả quyết như hồi xưa nữa; mai mốt ta sẽ làm việc này việc nọ mà sẽ nói; có lẽ, mỗi khi có dự tính nào…

    Có con là thế đấy...

    Trả lời bởi Taryn
    ăm trước
    0 0
  • Cái đó là những cái căn bản thôi, nếu nói lý tưởng thì còn nhiều lắm đó: Nghiêm khắc, yêu thương đúng mực, có tri thức...

    Có đủ các đức tính cần thiết rồi, thì lại còn phụ thộc vào hành vi ứng xử của cha mẹ..

    Trả lời bởi huroleodaydien_2918
    ăm trước
    0 0
  • đúng vậy.

    +thấu hiểu:để hiểu được tâm trạng con cái,để con cái luôn không bao giờ cô đơn,không bao giờ cô độc và buồn chán

    +nhạy cảm:nhận ra được sự khác biệt của con cái để tâm sự cùng với chúng

    +vị tha:tha thứ cho những lỗi lầm của con để con cái luôn luôn yêu quý và sẽ rút ra bài học sau cho mình.Tuy nhiên cũng không thể tha thứ xuông mà không đưa ra lời khuyên hay trách phạt

    Trả lời bởi girlyeuboynhiu_ikipsyou_nhoanh
    ăm trước
    0 0
  • Tất cả ý kiến của bạn điều đúng và không cần nói gì thêm .

    Trả lời bởi muathuvang2456
    ăm trước
    0 0
  • Câu trả lời được chấp nhận

    Uh đúng rồi.Mình nhớ hồi còn bé,năm 13 tuổi vào đêm Noel tụi mình 5 đứa rủ nhau đi chơi.Chen chân nhau vào nhà thờ mà không biết đến thời gian,người thì bé nên bị người ta xô mất cả dép.Khi mò về đến nhà thì đã 1 h sáng.Cả nhà mình còn thức,bố thì đi tìm chưa về.Bạn nghĩ xem có đáng sợ ko?mà bố mình thì nóng tính cực,mặc dù chưa bao giờ đánh con.Chỉ cần nhìn thôi đã hồn bay phách lạc rồi(nhưng bố tâm lý cũng siêu luôn).Thế nhưng lúc đó bố cũng về tới nơi,mình ko ngờ lúc đó bố nói rất nhẹ:"Con có biết cả nhà lo cho con thế nào ko?đi ngủ đi mai bố con mình nói chuyện"Sáng hôm sau.là ngày nghỉ của bố,mình sợ chết khiếp ko dám rời khỏi giường ngủ.Bố chỉ nhắc nhẹ nhàng

    :dậy đi con muộn rồi.Và mãi sau đó bố cứ im lăng ko nói gì.Cho đến mấy hôm sau khi mình tưởng bố đã quên thì bố mới ngồi nói chuyên với mình rất nhẹ nhàng.Chỉ vậy thôi mà

    mình khắc cốt ghi tâm.Bố là người khơi gợi tâm hồn của anh em chúng tôi(mẹ tôi cũng rất tuyệt,nhưng bố gần gũi chúng tôi nhiều hơn có lẽ bố cũng có chút lãng mạn thì phải)Tất cả bạn của anh em chúng tôi rất thích dến nhà tôi chơi,để được ngồi nói chuyện với bố.

    Tôi đã có một gia đình tuyệt vời dù rằng có đôi khi bố có lỗi với mẹ,nhưng me tôi cũng là người phụ nữ tuyệt vời

    .

    Trả lời bởi loveky2707
    ăm trước
    0 0
Những câu hỏi tương tự
Câu hỏi từ Thể loại Gia đình