| Đăng nhập qua LiketLy 

trả lời
  • Mình nghĩ chuyện này khó nhưng không phải là không được.

    Mình có 2 con trai, mình có lợi thế rất lớn là tính mình như trẻ con, ngay từ nhỏ mình đã luôn chơi đùa cùng các con, cùng trao đổi kinh nghiệm học hành, cùng bàn luận mọi vấn đề, cãi nhau quyết liệt và thường kết thúc bằng một chuyện đùa vui vẻ, hòa cả làng, không ai thua không ai thắng, hoặc người thắng cũng giả bộ thua...

    Bạn của con luôn có mình theo sát, con chơi với ai mình cũng là bạn của bọn chúng, chuyện gì mình cũng tham gia, góp ý cho chúng, chúng gặp khó khăn gì thì giúp chúng, chúng coi mình như bạn bè và luôn thoải mái đùa giỡn, chúng chơi thể thao môn gì mình cũng cùng chơi, đôi lúc ăn gian, cãi nhau ngang hàng chúa chết.

    Đúng nghĩa là mình cùng con trên mọi nẻo đường, thậm chí chuyện sinh lý riêng tư mình cũng giả bộ vô tư hỏi hạn, đùa giỡn có gì khác thường các cháu cũng hỏi mẹ, mình luôn lắng nghe và nhận xét ý kiến của chúng trước, nếu thấy được thì cứ ok theo ý của chúng, lâu lâu mình hay bỏ sang phòng các con chơi đùa và ngủ cùng chúng cho tình cảm mẹ con thêm gắn bó thân thiện.

    Mình luôn miệng gọi các cháu là bảo bối của mẹ đâu rồi... biết là cho vui nhưng các cháu rất thích. Mỗi khi các cháu vô tình lỡ tay làm đổ bể hay hư hỏng việc gì thường mình hay hỏi câu đầu tiên là sao vậy con? có việc gì không... để trấn an các cháu trước sau đó thì không sao đâu, chẳng đáng, mẹ sẽ mua cái khác.... tự các cháu sẽ biết lỗi ở đâu, lần sau phải làm gì chẳng hạn.

    Trả lời bởi nh0k_xj_zaj_y3u_b3_xjnhxjnh
    ăm trước
    0 0
  • Tôi là một người con,tôi cho rằng cha mẹ có thể trở thành bạn của con cái được .Qua xem tivi,thông tin trên báo đài tôi thấy ở một số nước trên thế giới có những gia đình cha mẹ và con cái nói chuyện với nhau rất cởi mở,họ trao đổi những suy nghĩ với nhau giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống riêng tư ,những người cha mẹ rất tôn trọng và quan tâm đến ý kiến cũng như quan điểm của con cái, có khi những người con có thể là một nhà cố vấn cho cha mẹ về một vấn đề nào đó.

    Theo tôi nghĩ trong viêc này cha mẹ giữ vai trò quan trọng và gần như quyết định. Vấn đề ở đây là từ trong suy nghĩ của mình các bậc cha mẹ có thật sự tôn trọng ,quan tâm hay coi trọng những ý kiến của con cái ,lắng nghe và thẳng thắn trao đổi với con cái như hai người bạn từ đó tạo cho con cái sự thoải mái và tự tin khi nói chuyện với cha mẹ...

    Trả lời bởi chip_pro_95
    ăm trước
    0 0
  • Trước đây tôi ít khi tâm sự hay trao đổi với bố mẹ. Bố tôi ít nói và lúc trẻ tôi sợ ông. Có nhiều điều lúc trẻ tụi tôi không biết hỏi ai, nhưng vẫn ngại trao đổi cùng bố mẹ. Một phần vì họ cũng ít biết việc học hành của tôi, ít quan tâm nhu cầu, hay mong muốn của chúng tôi. Rồi thì những điều đó, trở nên như là lẽ bình thường. Tôi yêu bố mẹ tôi, nhưng có điều gì đó cản trở trao đổi tâm sự cùng họ, nó thế nào ấy. Thường thì mấy đứa bạn có điều gì, tự hỏi nhau trao đổi với nhau.

    Bây giờ đã đi học xa nhà, nhiều lúc thấy nhớ bố mẹ hơn. Lâu lâu mới về nhà, cũng trò chuyện nhiều hơn trước, khi đã là người lớn hơn một chút, có vẻ mọi sự dễ dàng hơn.

    Trả lời bởi leanh9a1vip
    ăm trước
    0 0
  • 31.3.08

    Có nên chứ, nhưng khó đấy - để có được người bạn thân khó thế nào thì chuyện con mình coi mình như bạn nó cũng khó như vậy. Nói thì đơn giản, nhưng mấy ai thực sự bình đẳng được với con cái. Coi chúng là bạn không chỉ là lắng nghe, thông cảm, giúp đỡ, chỉ bảo cho chúng những điều chúng chưa biết, coi chúng là bạn còn có nghĩa là bỏ cái " quyền " làm người lớn, phải nghe được những điều không đúng ý mình, phải đau ( đau chứ không phải cay cú ) khi chúng đau, phải vui ( vui chứ không phải hả hê ) khi chúng vui, phải buồn ( buồn chứ không phải bực mình ) khi chúng buồn. Chúng ta rất dễ nhường cơm cho con, nhưng khó bỏ

    một chút cá nhân của mình cho chúng. Chúng ta có thể dễ dàng cho chúng tiền nhưng khó mà cho chúng một chút đồng cảm. Chúng ta có thể bỏ cả một ngày nghỉ để đi ăn nhậu với bạn bè nhưng khó mà bỏ vài tiếng để đi họp phụ huynh cho con......tôi cũng đang cố gắng để có thể thành bạn của con tôi. Chúc bạn thành công.

    1.4.08

    Cũng thấy vui khi câu hỏi này được quan tâm như vậy - là cha mẹ ai cũng muốn những đứa con của mình nên người, Mối quan hệ bạn bè, theo ý tôi không phải là kiểu " cá mè môt lứa "- chúng có quyền bình đẳng nhưng cũng phải có trách nhiệm. Chúng ta cứ lo cho bọn trẻ mọi thứ, rồi kêu ca là chúng không biết tự lập. Chúng ta cứ mua sắm đầy đủ cho chúng, rồi kêu ca là chúng không biết quan tâm đến ai. Chúng ta cứ vẽ ra đường đi cho chúng mà quên mất rằng không ai có thể đi hộ ai - chúng ta luôn đi trước chúng mà quên mất rằng, việc của chúng ta la đứng sau lưng chúng để theo giõi động viên. Mâu thuẫn ở chính trong chúng ta, chứ không phải la giữa chúng ta với bọn trẻ. Hãy để cho chúng tự đi, tự lo lắng, tự tính toán, tự ngã, tự đau, tự đứng dậy, tự thua, tự thắng- chúng chỉ cần có cảm giác rằng, sau lưng chúng lúc nào cũng có chúng ta, những người bạn, vui với niềm vui của chúng, buồn cùng nỗi buồn của chúng, trăn trở cùng thất bại của chúng, thông cảm với sai lầm của chúng, có mặt khi chúng cần mình, và.....không có mặt khi chúng không cần. Suy nghĩ của tôi là thế, và cũng đang cố làm như thế.

    Trả lời bởi lqd03a2longan
    ăm trước
    0 0
  • Không!Tâm lí lứa tuổi khác nhau,nhất là(nếu) khác giới,...thì sao đồng cảm được,nếu có cũng chỉ ở 1 số lĩnh vực nào đó,...

    Có lẻ không khí dân chủ,cởi mở,...giúp quan hệ cha mẹ và con cái sẽ gần gũi,thân thiện hơn,...

    Trả lời bởi nngtran
    ăm trước
    0 0
  • Tôi thật sự đã thành công trong việc " làm bạn" được với các con, nhưng nếu hỏi tôi đã theo cách thức nào để làm được như thế, thì rất khó trả lời, vì hoàn cảnh mỗi gia đình mỗi khác, tâm tính mỗi thành viên trong nhà lại mỗi khác, có thể tôi áp dụng được ở nhà tôi, nhưng vào nhà bạn lại không được, là chuyện bình thường.

    Nếu nói theo bài bản, thì ta vẫn thường nói rằng, cần quan tâm, hỏi han, chia sẻ, tôn trọng ý của con.v.v..

    Điều đó thấy rõ trong các bạn ở đây ai cũng biết, nhưng làm được hay không là chuyện khác.

    Quay lại gia đình tôi, tôi luôn cố gắng cập nhật mọi thông tin thời đại, để kiến thức mình không bị lạc hậu so với giới trẻ, mỗi ngày luôn có bữa cơm gia đình và bàn cãi về mọi vấn đề từ chuyện nghiêm túc ở học đường, tới các chuyện vớ vẩn như chuyện đời tư các tài tử, ca sĩ, luôn cả chuyện vui cười, tiếu lâm thâu thập được mỗi ngày, khi tranh luận về mọi vấn đề tôi không bao giờ thua kém các con, từ chuyện ăn, làm, đến chơi, tranh luận rất vui, không lấy ý người lớn để đè tụi nó, khi tôi sai, các con tôi cũng phá lên cười " hehehe " như thường.

    Do đó các con tôi xem tôi như bạn, định làm một việc gì cũng cùng nhau bàn, có khi cùng hẹn nhau ở quán cà phê, ngồi cả buổi trời hàn huyên.Như hiện tại, các con tôi đều đã ở riêng nhưng vẫn chat với tôi thường xuyên và rất vui, cũng join ở Flickr cùng nhau để post hình ảnh và comment rất tiếu lâm.

    Tôi tự nhủ mình chẳng tài cán gì, cũng có thể là tôi may mắn, và phần lớn nguyên nhân khiến tôi đối xử rất thân thiện với các con như thế bởi vì xưa kia, cha mẹ tôi quá nghiêm khắc với tôi, tôi thu mình trong vỏ ốc và không bao giờ mở lời tâm sự, tôi nhớ mình đã nhiều đêm bất mãn cha mẹ và khóc thầm, tôi viết nhật ký rất nhiều lúc 13,14 tuổi, và bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, lúc đó tôi đã nhất quyết sau này lớn lên, có con cái, sẽ tránh theo vết xe của cha mẹ mình.

    Trả lời bởi ngocban60
    ăm trước
    0 0
  • Ô hay, anh bạn bên tây mới về hả?

    VN đã quen cách sống 'đại gia đình', nhiều đời sống chung 1 nhà, cha mẹ vâng lời ông bà, và con cái vâng lời cha mẹ là bình thường mà. Ở Tây hay Mỹ, người ta mới tôn vinh bình đẳng theo kiểu con nít có quyền kiện cha mẹ, từ bỏ cha mẹ (chúng có thể nghe lời người ngoài như luật sư hay ai đó dụ dỗ..).

    Lão không hiểu ông bạn dùng chữ 'làm bạn' là muốn nói hòa mình với chúng để tìm hiểu, để lắng nghe mà 'dẫn dắt' chúng, hay là làm bạn để bắn bi, bán đồ hàng?.. Nhưng trong ánh mắt lũ trẻ, lão thấy chúng luôn tôn sùng cha, mẹ làm 'thần tượng' để noi theo, cho dù cha mẹ xề xòa chơi chung hay lạnh lúng nghiêm khắc, chẳng thấy mất oai phong chút nào (trừ trường hợp hổng nên thân để con xấu hổ)

    Sau 1 ngày mệt mõi, vợ chồng đón con từ mẫu giáo về, họ bận bịu túi bụi. Chồng dọn dẹp, vợ cơm nước, giặc giủi,.. con bé thì khóc nhè, bực mình muốn điên. Đã thế bao bực bội, vui buồn nơi sở làm, vợ chồng mạnh ai nấy kể khi đang làm việc. Con bé "bị đuổi" ra sân chơi vì nhỏng nhẽo. Lão xề xuống nghe nó nói, ôi thôi, nó cũng đũ thứ chuyện để kể, nào là cô giáo, bạn bè, bảo mẫu.. Lão chưa kịp nói gì, kể đã một hồi nó hết khóc, đi chơi..?? chắc là nó cũng có nhiều chuyện muốn trút nhưng chẳng ai nghe nên mới nhõng nhẻo.

    "Con hơn cha là nhà có phúc" mà, nhưng đũ vững vàng chưa? Có phải cha mẹ hoàn toàn lạc hậu, hoàn toàn cản trở bước đi của con? Cha mẹ 'làm bạn', tôn trọng, lắng nghe từng lúc, từng sự việc, hay hoàn toàn ngang hàng, bình đẳng trong mọi vấn đề, mặc dù hiểu biết, kinh nghiệm cuộc đời chênh lệch nhau? cái nầy thì lão hổng biết.

    Trả lời bởi lqd03a2longan
    ăm trước
    0 0
  • Hoàn toàn không nên. Bạn biết con người dù ở bất cứ địa vị nào,

    kể cả Alexandre đại đế, Attila, Thành Cát Tư, đều có một nhu cầu

    tâm lý khó hiểu, là phải tùng phục một ai đó. Bạn thì dễ kiếm, Cha

    mẹ không phải muốn có là được. Đừng xóa nhòa khoảng cách,

    đừng tước bỏ nơi con cái hình ảnh của cha mẹ, chúng rất cần,

    dù thường khi không ý thức được.

    Trả lời bởi minhladan9x_cntn
    ăm trước
    0 0
  • Cha mẹ là bạn của con cái là một quan niệm về giáo dục và là một phong cách sống của các nước Phương Tây. Bàn luận lợi hại thì rất dài dòng nhưng có một điều chúng ta thấy là trẻ con Phương Tây lớn lên tự chủ, tự tin và gần gũi bố mẹ hơn con cái chúng ta.

    Trả lời bởi anh_truong
    ăm trước
    0 0
  • Bạn ah ! về lí thuyết cha mẹ có thể trở thành "bạn" của con cái. Bạn ở đây là ta hiểu theo nghĩa rộng thôi, chứ xét về tính chất và đặc điểm thì không thể giống như bạn bè cùng trang lứa bình thường. Do đặc điểm của "bạn" là cùng chia sẻ cho nhau những vui buồn hờn giận, giúp đỡ nhau trong cuộc sống, nhất là đời sống tình cảm ...nên ta có thể coi những ông bố bà mẹ đối xử với con cái như thế là " bạn" của chúng.

    Nếu bố mẹ làm được như thế thì con cái tin yêu bố mẹ hơn và bố mẹ cũng có cơ hội để hiểu mà định hướng cho con được tốt hơn.

    Tuy nhiên , trong thực tế, không phải ai cũng làm được điều đó. Có nhiều bố mẹ luôn hạnh họe con cái, hay con cái không thích cha mẹ can thiệp vào đời sống riêng tư của mình...nên tìm cách trốn tránh.

    Lời khuyên cho cả cha mẹ và con cái là : Hãy thử là bạn bè của nhau, nếu không được thì tôn trọng con cái hoặc ngược lại để giữ mối thân thiện hòa hợp giữa hai bên.

    Trả lời bởi giacubeo
    ăm trước
    0 0
  • Người làm cha làm mẹ có thể dạy bảo con cái bằng nhiều cách như:

    - chửi bới, đánh đập bắt con phải thực hiện yêu cầu của mình;

    - Nịnh con, dụ con thưởng vật chất nếu con thực hiện yêu cầu của mình

    - Trao đổi, hướng dẫn, giúp đỡ để con thực hiện được yêu cầu của mình.

    Nếu cha mẹ hiểu con giúp con học tập nghiên cứu thì con tiến bộ và lúc đó cha mẹ đã là người bạn lớn của con cái rồi

    Trả lời bởi cuocsong_tinhyeu
    ăm trước
    0 0
  • Bạn có biết tôi và vợ tôi đã tranh luận suốt trong thời kỳ nuôi dạy con cái. Vợ tôi luôn đòi hỏi người cha " phải nghiêm", có nghiêm mới có kỷ luật và con cái sẽ vâng lời. Còn tôi,cho rằng cần phải hiểu biết tâm tư tình cảm con cái muốn vậy phải xem con như bạn, và phải biết lắng nghe . Tôi không ra lệnh mà chỉ yêu cầu và giải thích sự cần thiết của công việc đó. Và đã có những tranh luận giữa hai bố con. Đây cũng là điều vợ tôi cực kỳ khó chịu vì gia đình sẽ không còn kỷ cương nề nếp.

    Tôi luôn muốn con mình thực sự tìm được con đường đi của chính nó cho dù những chọn lựa có thể sai lầm. Và cũng thực hạnh phúc khi nửa đêm con thủ thỉ" con được chọn vào lớp chuyên". Và bây giờ khi học đến năm thứ ba Đại học, nó tuyên bố "bỏ ngành học này và bắt đầu cho một ngành khác".

    Điều đó có phải là hậu quả của việc xem con là bạn không?, hay phương pháp của vợ tôi là đúng khi đòi con phải thực hiện những gì mình đòi hỏi kể cả chọn ngành học.

    Dầu vậy, tôi cũng luôn nghĩ,mỗi một con người hãy để tự cho họ tự chọn con đường mình đi dù mình chẳng hài lòng. Cha mẹ chỉ nên giữ vai trò tư vấn

    Trả lời bởi girlyeuboynhiu_ikipsyou_nhoanh
    ăm trước
    0 0
  • Tôi thật hổ thẹn về việc này!

    Rất nhiều lần từ lúc các con còn nhỏ tôi cố làm bạn với con nhưng kết quả ngược lại. Thậm chí "mời" con đi uống cafe cũng không được. Tôi và con trai trưởng cùng là nhạc công nhưng hình như chưa bao giờ hòa nhạc với nhau được một bài. Quan điểm nghệ thuật cũng như cuộc sống như hai thái cực. Những kinh nghiệm bản thân muốn truyền trao cho con như "nước đổ đầu vịt".

    Khó! thật khó! Mặc dầu tôi rất cố gắng điều mà bạn tamtit đưa ra.

    Nghiệp chướng, hoặc mình vô phước chăng? hay thời đại đã dẫn dắt thế hệ trước "lỗi thời" nên thế hệ sau "không thích nghi" và không thích nghe!

    Tôi chỉ việc làm hết sức mình cho "trách nhiệm làm cha". Những cố gắng trên không mang lại kết quả gì cả.

    Thật hổ thẹn!

    Trả lời bởi conyeume231
    ăm trước
    0 0
  • Bất cứ cha mẹ nào cũng muốn trở thành bạn của con mình , nhưng rất tiếc khó ai có thể thực hiện đúng nghĩa được ...

    Riêng tôi cũng cố gắng hết sức ,nhưng khi nghe Gauloise phân tích mới thấy mình vẫn còn nhiều thiếu sót .Tôi thường tự hào hơn 28 năm qua, chưa hề đánh một đứa con nào , gần gủi , tâm sự với con như với những người bạn ...Nhưng thật ra trong tôi vẫn còn vị kỷ ,Không đánh mắng con không phải vì tôn trọng, xem chúng như bạn mà chỉ vì thương quá không nở làm con đau, con buồn , tâm sự với con vì bởi muốn có sự cãm thông ,thật ra chưa bao giờ trong tâm tư mình xem con như một người bạn .

    Qua câu hỏi của tamtit và qua phân tích của các bạn, hy vọng mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái được cải thiện phần nào .

    Trả lời bởi 4_6
    ăm trước
    0 0
  • Có thể là bạn chứ .Nhưng muốn vậy thì cha mẹ cần "trẻ trung" đi một chút ,con cái cần "chín chắn" thêm nhiều .Khi hai thế hệ đi ngược chiều ,họ sẽ xích lại gần nhau .

    Sự bất đồng bấy lâu nay chủ yếu xuất phát từ việc mỗi thế hệ luôn lấy nhân sinh quan ,thế giới quan của độ tuổi mình ,thời đại mình để giải quyết vấn đề của độ tuổi khác ,thời đại khác.

    Chúng ta thường nói :"hãy đặt mình vào hoàn cảnh ,địa vị người đối diện để đưa ra nhận xét" .Nhưng thực tế ,nhiều bậc cha mẹ ,con cái lại quên đi nguyên tắc này.

    Thế hệ trước cần tự hỏi :"ở độ tuổi như bọn trẻ bây giờ ,mình đã thế nào nhỉ ?". Và thế hệ sau cần tôn trọng :"kinh nghiệm và những bài học đắt giá của cha mẹ" .Cả 2 bên đều nên coi nhau như những tấm gương để soi lại mình ,vì mỗi bên đều có những điểm mạnh mà bên kia không có.

    Một nguyên nhân nữa gây ra lạc nhịp ,đó là khoảng cách giữa lý thuyết với thực tế .Kinh nghiệm đáng quý thật ,nhưng dẫu sao nó cũng đã là dĩ vãng ,đã nằm trong đầu óc của người già .Nó không phải là thứ để thanh niên dễ dàng tiếp thu và công nhận ,một khi thực sự bản thân họ chưa trải nghiệm-chưa "trắng mắt" ra. Lớp trẻ có thói quen nghi ngờ những gì chúng cho là giáo điều ,chúng thích tự khám phá .Và tôi nghĩ ,thế hệ trước nên tôn trọng điều này-như là tôn trọng quyết định của một người bạn,hãy để chúng ngã một vài lần .Biết đâu ,sau khi vấp ngã ,chúng lại rút ra được cái mới mẻ mà ở độ tuổi ấy ,cha mẹ chúng đã không thành công ? Đó chẳng phải đã là một sự tiến bộ ,một điều đáng mừng sao ?

    Dù gì ,cha mẹ hay là người chủ động ,và thực sự thì câu chuyện cũng thường xoay quanh những bài toán của thời đại mới .Khi ấy ,hãy đưa ra NHỮNG VÍ DỤ SÁT NGAY XUNG QUANH CHÚNG ,Ở HOÀN CẢNH ,MÔI TRƯỜNG ,ĐỘ TUỔI..... CỦA CHÚNG để thuyết phục con cái .

    DÙNG TUỔI TÁC VÀ QUAN HỆ ĐỂ TẠO NIỀM TIN ; DÙNG TÌNH CẢM ĐỂ LÀM ĐỘNG LỰC ;DÙNG THỰC TẾ ĐỂ THUYẾT PHỤC.


    Nguồn:

    Câu nói quen thuộc của tôi :CÓ TRẢI NGHIỆM MỚI CÓ BÀI HỌC.

    Tôi sẽ thấy lo khi những người đi sau mình lại nghe răm rắp những gì mình nói.

    Trả lời bởi Rocky
    ăm trước
    0 0
  • Cha mẹ biết lắng nghe con cái và cùng chúng giải quyết các vấn đề của con - không áp đặt và tôn trọng ý kiến con mình. Nhiều lần, nhiều tháng năm ... Chúng sẽ coi mình là bạn.

    ]Nếu là con - Tôi sẽ trân trọng và càng yêu quý cha mẹ mình, vì tôi đã may mắn được sinh ra trong gia đình : Dân chủ và người sanh thành ra tôi là " nhà giáo dục " tuyệt vời !

    Trả lời bởi Darel
    ăm trước
    0 0
  • Không thể,

    Vì sự cách biệt giửa 2 thế hệ càng ngày càng lớn ( gióng như sự cách biệt giàu nghèo vậy). Sự cách biệt nầy rất khó san bằng, muốn san bằng được thì sẽ có 1 phía hoặc cả 2 phía phải chấp nhận hy sinh quan điểm của mình, nhưng việc nầy là không thực tế, nhất là ở phía cha mẹ.

    Trông mối quan hệ nầy cha mẹ thường không fairplay với phía con cái, thường áp đặt quan điểm, ý kiến ( không phải lúc nào cũng đúng, thậm chí sai nhiều hơn) lên con cái, bắt con cái thực hiện ước mơ hoài bảo của mình thay vì của con cái, và xảy ra 2 hệ quả :

    - Con cái chẳn ra gì nếu nó nghe lời cha mẹ ( thường mấy đức con ngoan thường ỉ lại và k làm đc nhiều việc lo81n)

    - Cải lại cha mẹ > bất hiếu.

    Vậy việc xây dựng tình bạn giửa 2 thế hệ hoàn toàn bị phả vở mà nguyên nhân chủ yếu là cha mẹ lấn át mối quan hệ đòi hỏi tính dân chủ nầy.

    Đó là thực tế trong mối quan hệ gia đình VN ngày nay, ai không tin thì thôi he!

    Trả lời bởi Taryn
    ăm trước
    0 0
  • nếu bạn hạ mình xuống vai bạn của con mình sẽ có nhiều điều thú vị:thường nó sẽ không dấu diếm những bí mật,nhờ đó mình sẽ bao bọc con mình được an toàn hơn.

    con cái nó cũng muốn mình là bạn của nó để tâm sự ,chia xẻ niềm vui nỗi buồn ở trường,ngoài đời...nhưng để làm được điều này thật khó vì ..mỗi đứa con là 1 cá thể riêng....

    Trả lời bởi phananhvtc
    ăm trước
    0 0
  • Có khả năng nhưng tỉ lệ là 1/1000, cha mẹ tôi cũng như cha mẹ của một vài người bạn khác ngoài miệng thì bảo là muốn làm bạn cùng con cái nhưng trong lòng thì họ chẳng làm gì để biến nó thành sự thật được. Họ không chịu nghe chúng tôi nói, khi chúng tôi vừa mới mở miệng ra nói chuyện với họ: những chuyện như là về bạn bè, trường lớp họ đều tỏ thái độ thờ ơ và cho rằng đó là chuyện của con nít, khi nói với họ về chuyện của những dự định trong tương lai thì họ có lắng nghe nhưng dường như đã quyết định giùm từ lâu rồi (khi tôi vào cấp ba và bắt buộc phải phân ban mong muốn của tôi là thi vào ban D để sau này có thể trở thành một nhà báo nhưng khi tôi trao đổi về chuyện này với bố mẹ thì họ nói thẳng thừng rằng : Con phải thi ban A, bố mẹ quyết định rồi), họ còn can thiệp quá sâu vào đời tư của con cái, có những người còn lén đọc nhật kí của con như thế thì làm sao mà bố mẹ có thể trở thành bạn của con cái được chứ? Có lẽ nhiều bậc phụ huynh không biết nhưng trong lòng con cái lúc nào cũng luôn mong muốn bố mẹ có thể làm bạn với mình, nghe những điều mình nói, góp ý cho mình khi mình cần ý kiến, không quá khắt khe, không can thiệp quá sâu vào những chuyện riêng tư của con cái, nếu những bậc phụ huynh làm được những điều đó thì chắc chắn họ sẽ trở thành những người bạn của con cái họ.

    Trả lời bởi Christy
    ăm trước
    0 0
  • Đó là một đề tài hay và khá nhạy cảm trong thời đại hiện nay khi chúng ta có sự chuyển đổi mạnh mẽ về kinh tế xã hội và đang có sự giao thoa giữa các nền văn hóa, nhất là Á - Âu.

    Cha mẹ có thể trở thành bạn (không phải là bạn bè) của con cái là một xu hướng dân chủ, văn minh trong xã hội hiện đại mà chúng ta cần phải hướng đến và phấn đấu thực hiện. Chỉ có điều mỗi hoàn cảnh, điều kiện khác nhau và mỗi tính cách, lứa tuổi, giới tính khác nhau chúng ta phải lựa chọn phương pháp làm bạn với con một cách phù hợp và hiệu quả nhất. Điều đó chủ yếu do bố mẹ chủ động và quyết định mức độ làm bạn với con như thế nào để đạt được mục đích của mình.

    Trả lời bởi style_more
    ăm trước
    0 0
  • Câu trả lời được chấp nhận

    Ngày tôi còn niên thiếu , mổi khi được gần ba là tôi rất thích , nhưng mà thích trong một cảm giác sờ sợ rất con nít , thật ra ba tôi rất hiền và thương chúng tôi , những năm tháng khó khăn của đất nước là giai đoạn anh em chúng tôi đứa thì lớn khôn , đứa còn ẳm ngữa , ba mẹ bù đầu kiếm miếng ăn cho gần chục cái tàu há mồm củng đủ trăm bề cực khổ , thế mà hễ rãnh rang là ba lại bày trò cho tụi tôi vui , đứa nhỏ thì leo lưng ông cưỡi ngựa đứa lớn thì lon ton chơi đùa , ngong ngóng chờ sai vặt như lấy cho ông cái hộp quẹt để hút thuốc rê , hay cạy ít đường lu ra cho ông nhâm nhi với nước trà ( dĩ nhiên là tụi tôi củng có phần những miếng đường bé bé ngọt lịm đó , vào thời đó nó là quà vặt hiếm hoi ngoài cây trái xác xơ trong vườn rẫy ) . Anh em tôi lớn lên trong sự đùm bọc yêu thương của cha mẹ , không gì giấu giếm nhau trong gia đình tôi , những khi khó khăn chúng tôi thường giải bày với cha mẹ để xin những lời khuyên bổ ích , dẫu giờ đây tất cả đều trưởng thành và lập gia thất nhưng cái cảm giác sờ sợ thích thú vẫn tồn tại mãi trong lòng tôi mổi khi về vấn an cha mẹ . Cái sờ sợ (tình cha con) là ảnh hưởng truyền đời của thứ bậc trong gia đình , cái đó không thể có gì thay thế , con mà không sợ cha mẹ thì hỏng mất rồi . Còn cái thích thú (tình bạn) là do ta tạo dựng , nó không có sẵn trong tiềm thức của mổi người , nó chỉ sinh ra khi ta muốn và tạo điều kiện cho nó sinh ra , cha mẹ là người tạo điều kiện và cha mẹ cùng con cái duy trì tình bạn ấy . Là con , ta cần phải thấu hiểu được chuyện nầy để chuẩn bị áp dụng cho những đứa con tương lai của mình . "Hãy làm bạn với cha mẹ đúng với đạo làm con !" là câu kết luận của tôi về vấn đề nầy . Thân .

    Trả lời bởi cun_xinh
    ăm trước
    0 0
Những câu hỏi tương tự
Câu hỏi từ Thể loại Gia đình